Trích từ đối thoại của Thầy Trò mệnh lý Cửu Cung Manh Phái
Thương Quan kiến Quan ai có thể thấy. Tự nhiên Dụng Thần không thể phạm.
La Vân Quảng : Nghe bản ghi âm “Thương Quan kiến Quan – Quan Sát là Dụng Thần tự nhiên” mà có cảm xúc. Trải qua mùa hè oi ả, gió thu ngày một se lạnh, mọi người cũng bắt đầu dần dần mặc thêm quần áo, khi mùa đông đến, áo phao bắt đầu được ưa chuộng, con người sống trên trái đất không thể thoát khỏi tiết lệnh, không chỉ loài người, mà tất cả động thực vật đều như vậy. Xuân sinh hạ trưởng, thu thu đông tàng, đó là quy luật của trời. Con người phát minh ra máy điều hòa, đồng thời cũng sinh ra các loại bệnh điều hòa, việc sử dụng tủ lạnh gây ra phát thải CFC, phá hủy tầng ozone nghiêm trọng; các loại rau nhà kính ra đời, kéo theo đó là các loại bệnh tật cũng ra đời, con người vi phạm tự nhiên, vi phạm tiết lệnh, sẽ bị tự nhiên trừng phạt! Chúng ta tuân theo quy luật tự nhiên, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, sẽ khỏe mạnh trường thọ!
Trái đất dù tự quay hay quay quanh mặt trời đều theo chiều ngược kim đồng hồ, vì vậy ở nông thôn việc đẩy cối xay, kéo cối nghiền, ở thành thị việc đánh bài, xoa mạt chược, trò chơi truyền thống bịt mắt bắt dê (nguyên văn: đánh trống chuyền hoa) đều xoay vòng ngược kim đồng hồ. Các môn thể thao như chạy bộ, đua xe, đua ngựa cũng vận động ngược kim đồng hồ. Chúng ta dùng tay phải gắp thức ăn đưa vào miệng cũng là chuyển động ngược chiều kim đồng hồ, thậm chí cây leo cũng mọc lên theo chiều ngược kim đồng hồ, sự uốn éo của cây bách già cũng theo chiều ngược kim đồng hồ v.v… Sinh vật sống trên trái đất đều tuân theo quy luật của trái đất.
Chính phủ quốc gia lấy Chủ tịch Quân ủy Trung ương, Chủ tịch nước, Tổng thống, Quốc vương làm hạt nhân, các cấp chính quyền tỉnh, thành phố, huyện, thị trấn, là tiết lệnh của con người (quần chúng nhân dân), các loại luật pháp, quy định, điều lệ hành chính quản lý là quy luật của con người. Chúng ta cũng không thể vi phạm, ai vi phạm sẽ trở thành đối tượng chuyên chính, quản giáo, chế ước, bị tống vào tù, đưa đi lao động cải tạo!
Trước khi chúng ta sinh ra, chính phủ đã cấp giấy chứng sinh cho mẹ chúng ta (chính phủ cho phép mới được sinh), tiếp đó là làm hộ khẩu, đến tuổi quy định thì vào học giáo dục bắt buộc theo luật định, vào Đội Thiếu niên, vào Đoàn, làm chứng minh nhân dân, sau đó các kỳ thi các cấp các loại đi cùng với thời học sinh của chúng ta, chúng ta có chứng minh nhân dân, kết hôn theo luật định, làm các loại thẻ ngân hàng, sim điện thoại, v.v…, cuối cùng thân xác chết đi hỏa táng, còn phải làm giấy chứng tử hỏa táng, mới có thể xóa hộ khẩu. Nói nhiều như vậy, tóm lại một câu: chúng ta luôn luôn bị môi trường tự nhiên, môi trường địa lý, môi trường chính trị này quản lý, người quản lý, chính là Quan, họ chính là Quan của chúng ta! Sư phụ truyền dạy: Quan chính là Dụng Thần tự nhiên của Bát tự. Chính là đạo lý này.
Đông Trạch: Xin mọi người có mặt cổ vũ một chút, chúng ta dùng tay phải gắp thức ăn đưa vào miệng cũng là chuyển động ngược chiều kim đồng hồ, có thêm một đôi mắt, liền có thêm một phần trí tuệ, giỏi quan sát, sẽ phát hiện ra tri thức thực sự. Chúng ta cũng không thể vi phạm, ai vi phạm sẽ trở thành đối tượng chuyên chính, bị tống vào tù, đưa đi lao động cải tạo! Còn phải làm giấy chứng tử hỏa táng, mới có thể xóa hộ khẩu. Bài học này nên để Vân Quảng giảng cho mọi người nghe, rất xác đáng và sinh động, mọi người đừng xem nhẹ những tiết lệnh, sự kiểm soát này, không có những thứ này có lẽ mỗi chúng ta đều có thể là kẻ cướp, không có những quy tắc này có lẽ mỗi chúng ta đều là người bị cướp!
Hộ khẩu chính là “Chính Quan” quản chế chúng ta, đại diện cho một loại hình lớn của ‘quy luật tự nhiên’. Tất cả người dân bình thường của chúng ta, Dụng Thần đầu tiên sau khi sinh ra, cũng là “nơi tốt đẹp” mà cha mẹ chúng ta đều mong chúng ta leo lên, vọng tử thành long (vua, quan lớn, quan trung cấp, quan v.v…). Nó đại diện không chỉ là vị trí làm quan nắm quyền, mà còn đại diện cho quyền lợi, sự giải thoát khỏi bị chế ước, làm rạng danh tổ tông v.v… một loạt vinh quang. Nơi này, địa vị này có lúc tốt, có lúc xấu, ví dụ hoàng đế thời xưa, một người đội trời đạp đất, nhưng hành vi của ông ta cũng không thể vượt qua cái chết theo quy luật tự nhiên, cho nên, phân chia loài người, chính là vua chúa là tối cao (Chính Quan của đám đông tự nhiên), trong cuộc sống có thể dùng Chính Quan để đại diện. Trong giới tự nhiên, con người quá nhỏ bé, cho nên dù là vua chúa cũng khó tránh khỏi cái chết, rời khỏi thế giới mà mắt thường có thể nhìn thấy này, cuối cùng thân xác hỏa táng, không còn gì cả. Thoát khỏi cái “sống” nói năng hành động sinh động ban đầu, lúc này, tất cả quy luật của giới tự nhiên có thể ràng buộc hành vi của chúng ta đều là Chính Quan của chúng ta, Chính Quan này, ai vi phạm nó, người đó gặp họa.
Sư phụ truyền dạy: Quan chính là Dụng Thần tự nhiên của Bát tự. Chính là đạo lý này. (Bám sát chủ đề, chỉ thẳng vào tinh thần cốt lõi, thực ra Quan, chính là Dụng Thần đầu tiên từ khi chúng ta sinh ra, điều chúng ta kỳ vọng, làm quan dương danh; điều chúng ta sợ hãi, ngồi tù bị giam cầm; cũng là điều chúng ta không thể vi phạm, là đại khí hậu, cho dù có lúc vi phạm, đó cũng là đầu cơ trục lợi, cuối cùng sẽ chịu hại cả đời. Nhưng có người Dụng Thần tự nhiên này, Dụng Thần bẩm sinh này, không dùng được; vậy thì không còn cách nào khác, đành phải dùng những vật chất khác. Nhưng những vật chất khác lại không nhất định đều phù hợp với sự cai quản của nó, có thứ cũng có thể giúp đỡ nó, nó sẽ bảo vệ bạn, ví dụ như các tập đoàn tài chính, những tập đoàn tài chính có thể nộp thuế cho quốc gia; có thứ không thể chấp nhận sự chế ước của nó, ví dụ như kẻ cướp, kẻ trộm, vậy thì sớm muộn gì nó cũng xử lý bạn. Đây chính là Dụng Thần bẩm sinh của chúng ta, bạn dùng cũng phải dùng, không dùng cũng phải dùng; một khi kiên quyết không dùng, sẽ xuất hiện tai họa lớn, tất cả những người dân không tuân theo sự trừng phạt của tiết lệnh quốc gia, cuối cùng đều là con đường chết, như vậy chính là “Thương Quan kiến Quan”, cho nên Kiêu thần đoạt Thực, Kiếp Tài bại Tài v.v… cũng có thể coi là Thương Quan kiến Quan, đều là một ý nghĩa, chỉ là trong một mệnh cục nào đó, hình ảnh tương tự không giống nhau mà thôi.
La Vân Quảng: Nhưng có người Dụng Thần tự nhiên này, Dụng Thần bẩm sinh này, không dùng được; vậy thì không còn cách nào khác, đành phải dùng những vật chất khác, Quan không dùng được, thì phải tìm thứ chế ước Quan hoặc người mà Quan không thể không để ý, đó chính là Tài, Tài là cha mẹ của Quan, khiến Quan phải khuất phục. Một cái nữa là Ấn, là thứ Quan sinh ra, nó không thể không quản. Còn có sở thích của nó, chính là Thực, những thứ đẹp đẽ, hưởng thụ.





Đừng ngại đóng góp ý kiến của bạn nhé.