Nghe những ẩn sĩ bảo: Tử Bình là người vào thời Ngũ quý, thường ở ẩn trên núi Hóa Sơn với các bậc ma y đạo gia như Trần Đồ Nam, Lữ Đồng Tân. Tử Bình là người khác thường vậy. Sách Tử vi đẩu số, La Luân viết bài tựa nói là mới được Tăng Liễu Nhiên ở núi Hóa Sơn truyền cho. La Luân tự xưng là cháu xa đời của Hi Di (Trần Đoàn tức Trần Đồ Nam).
Theo sách Hoạch Mạn lục của Trương Thuấn Dân đời Tống, nói Hi Di chỉ có sách Nhân luận phong giám lưu hành trên đời mà thôi. Ấy là người đời sau gom góp những lời nói của ông mà làm thành sách, và không nói gì đến Tử vi đẩu số cả.
Đời Đường có Lý Hư Trung, thiền sư Nhất Hành, đời Tống có Từ Tử Bình (907-960 Công nguyên), đã viết một số bài viết về mệnh lý. Từ Đông Trai đời Tống (năm 1253 Công nguyên đã trưởng thành và viết sách), truyền lại các tập 《Uyên Hải》, 《Uyên Nguyên》. Tập này là sự tập hợp các tác phẩm của người đi trước như Từ Tử Bình, cũng có thể có một số nội dung do chính ông viết. Từ khoảng năm 1253 đời Tống đến năm Sùng Trinh thứ bảy đời Minh tức năm 1634, trong khoảng 400 năm đó, có nhiều học giả mệnh lý đã chú giải, hoặc thêm vào các chương mới, do đó tác giả “Lời dẫn” nói: “Các vị đời sau, sưu tập văn chương về lý nghĩa của Uyên Nguyên, các thiên chương giống nhau, đến nay đã mấy trăm năm”. Trong đó, cũng bao gồm việc Dương Tông đời Minh biên soạn vào năm Gia Khánh thứ hai mươi bảy (năm 1548 Công nguyên) và Lý Khâm của Khâm Thiên Giám bổ sung; cũng bao gồm việc Đường Cẩm Trì vào năm Vạn Lịch thứ hai mươi tám đời Minh (năm 1600 Công nguyên) “thêm vào thơ quyết, cách khởi lệ, tăng cường giải thích chữ nghĩa” như đã ghi trong “Lời tựa”.
Vì vậy, 《Uyên Hải Tử Bình》 được xuất bản sớm nhất là do Đường Cẩm Trì “đem hai sách hợp lại” mà xuất bản vào năm 1600, có thể gọi là 《Uyên Hải Tử Bình》 thực sự; còn trước đó chỉ là tiền thân 《Uyên Hải》 và 《Uyên Nguyên》, không thể gọi là 《Uyên Hải Tử Bình》.
Hiện tại tên đầy đủ của 《Uyên Hải》 chưa khảo chứng được, nếu 《Uyên Hải》 vốn cũng gọi là 《Uyên Hải Tử Bình》 mà 《Uyên Nguyên》 chỉ là phần bổ sung, thì 《Uyên Hải Tử Bình》 sớm nhất có thể truy ngược về cuối đời Tống khoảng năm 1253. Trong 《Phú Lạc Dịch》 ở quyển ba của 《Uyên Hải Tử Bình》, có chú thích chữ “đồng Uyên Hải Tử Bình”, vì vậy bản thân 《Uyên Hải》 cũng gọi là 《Uyên Hải Tử Bình》 là rất có thể.
Dĩ nhiên, gọi là 《Uyên Hải》 hay 《Uyên Hải Tử Bình》, đây chỉ thuộc vấn đề hình thức tên sách.
Cuốn 《Uyên Hải Tử Bình》 mà chúng ta đọc hiện nay, thuộc về bản tái bản năm Sùng Trinh thứ bảy đời Minh, tức năm 1634. Vì vậy, 《Uyên Hải Tử Bình》 hiện tại, về cơ bản là quan điểm mệnh lý của các học giả từ năm Bảo Hựu Nam Tống 1253 đến năm Sùng Trinh thứ bảy đời Minh 1634.
Từ bản 《Tử Bình Tam Mệnh Thông Biến Uyên Nguyên》 của Từ Đại Thăng ban đầu, chỉ có hai quyển thượng hạ. Cương lĩnh chính của quyển thượng là ba bài 《 Tường Giải Định Chân Luận》, 《Hỷ Kỵ Thiên》, 《 Kế Thiện Thiên》 và luận về Thập Thần trong loại tượng; Quyển hạ chủ yếu luận về mười tám cách, cũng thuộc phạm trù loại tượng. Có thể nói, 《Uyên Nguyên》 của Từ Đại Thăng về cơ bản dựa trên hệ thống “Thập Thần Tượng” và “Cách Cục” trong phạm vi “Thập Thần Loại Tượng” làm chủ. Hệ thống “Cường Nhược, Sinh Khắc” chủ yếu tồn tại trong ba bài chính là 《Tường Giải Định Chân Luận》, 《Bài Hỷ Kỵ》, 《Bài Kế Thiện》.
Khảo về “Cường Nhược” -《Tường Giải Định Chân Luận》
Trong 《 Huyền Cơ Phú》 ở quyển ba của 《Uyên Hải Tử Bình》, và 《 Kim Ngọc Phú》 ở quyển bốn của 《Uyên Hải Tử Bình》, đều đã thống nhất biện chứng luận thuật khá tốt về “Thập Thần Cách Cục” và “Cường Nhược”
《Luận Nữ Nhân Tổng Quyết》 ở quyển ba của 《Uyên Hải Tử Bình》 có nhắc đến “Thảo Đường Đinh Tiến Sĩ”, nguyên văn: “Xem mệnh phụ nữ, rất khác với mệnh nam giới. Thảo Đường Đinh Tiến Sĩ tiên sinh làm ra 《Thần Thú Bát Pháp》, chiếu phản quỷ phục thuộc loại tòng hóa; nữ mệnh bát pháp, thuần hòa thanh quý, trọc loạn xướng dâm.”
《Bảo Pháp Đệ Nhất, Bảo Pháp Đệ Nhị》 ở quyển ba của 《Uyên Hải Tử Bình》 có nhắc đến “Tây Sơn Dịch Giám”.
《Thốn Kim Sưu Tủy Ca》 ở quyển ba của 《Uyên Hải Tử Bình》, ghi chú là “Đây là do Ấn Tịnh Thiền Sư truyền lại”.
《Luận Mệnh Tế Pháp》 ở quyển ba của 《Uyên Hải Tử Bình》 nguyên văn ghi chú là “Bài ca do HT Tăng Phán Chỉ truyền lại, do Ấn Tịnh Thiền Sư truyền lại.
Chương 《Thập Can Thể Tượng》 ở quyển bốn của 《Uyên Hải Tử Bình》, nguyên văn: “Túy Tỉnh Tử tập hợp.
Trạc Anh Đình Bút Ký – Chuyên ghi chép những chuyện cũ trong triều ngoài trước thời Minh Chính Đức, tác giả Đái Quán, 1442~1512, tự Chương Phủ, tự hiệu Trạc Anh, người Trường Châu, tức Tô Châu, Giang Tô ngày nay.
Vì “Lời tựa” là do Đường Cẩm Trì viết vào năm 1600, mà tác giả 《Trạc Anh Đình Bút Ký》 là Đái Quán sinh năm 1442, mất năm 1512, sớm hơn Đường Cẩm Trì khoảng 100 năm, nên độ tin cậy của Đái Quán tương đối cao hơn. Vì vậy 《Uyên Hải》 có thể không phải do Từ Đại Thăng sưu tập. Dĩ nhiên, theo lời tựa của Đường Cẩm Trì: “Uyên Hải, Uyên Nguyên chi tập, kỳ lý tắc nhất, thiên cú câu đồng”, nên cũng có thể là Từ Đại Thăng biên soạn một cuốn sách rồi người đời sau sửa đổi bổ sung đã thay đổi tên gốc.





Đừng ngại đóng góp ý kiến của bạn nhé.